Hiển thị các bài đăng có nhãn Dự thi về Tam nông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dự thi về Tam nông. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

HỎI CHUYỆN MỘT NÔNG DÂN

Trong chuyến đi thực tế nông thôn tìm hiểu về Tam nông, nhóm phóng viên tạp chí có gặp gỡ nhiều bà con và trao đổi với họ về đời sống nông dân, nông nghiệp và xây dựng nông thôn mới hiện nay hiện nay. Dưới đây là cuộc trò chuyện của phóng viên với một nông dân ở một làng thuần nông.

         
Phóng viên (PV): Bác là một lão nông hiện nay vẫn sống chủ yếu bằng thu nhập từ đồng ruộng, trước tiên xin bác cho biết về bản thân.
          Nông dân (ND): Vâng, đúng gia đình tôi chủ yếu sống bằng cấy cầy. Nói như vậy vì hiện nay nông dân ở các làng quê đời sống chỉ trông vào cây lúa hạt thóc không còn nhiều nữa. Chưa có thống kê đầy đủ nhưng các gia đình sống ở nông thôn hiện nay trên 50% số hộ ít nhất có một xuất lương hưu hoặc tiền trợ cấp hàng tháng như thương binh, gia đình chính sách... số còn lại thì hầu như nhà ai cũng có người đi làm xa, có thu nhhapj mang về. Lớp trẻ thì ra các thành phố làm công nhân, đàn ông thì đi làm thợ xây, thợ mộc. Đàn bà thì trông trẻ, ô xin... nói tóm lại là ở đâu có việc làm, kiếm được tiền là đi. Gần thì sáng đi tối về, xa thì đi dài ngày hơn. Bộ mặt nông thôn nhiều năm nay khang trang hơn là nhờ vậy, chứ chỉ trông vào hạt thóc, con lợn thì không phải ăn đói mặc rách là may chứ lấy tiền đâu ra mà xây nhà, mua sắm ti vi, xe máy.

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

NÔNG DÂN VẪN PHẢI BÁM RUỘNG BÁM LÀNG



          
Phóng sự của NGUYỄN LONG

    
     Về những làng thuần nông bây giờ, nhất là những làng xa thành phố, thị xã, nếu không vào dịp nông vụ ta thấy làng nào cũng vắng veo, đi mãi mới gặp một bóng người. Với diện tích đất đai như hiện nay mỗi năm nông dân chỉ bận mải với việc ruộng đồng mỗi vụ nhiều nhất là hai tháng, cả năm mất bốn tháng còn lại tám tháng nông nhàn, hay gọi theo từ ngữ quản lý lao động là thất nghiệp. Chưa tính cụ thể đến năng xuất cấy cầy, nhưng một người lao động mà một ngày làm ba ngày nghỉ thì nghèo đói là cái chắc. Cái nguyên nhân sâu xa đời sống nông thôn hiện nay còn kém xa đô thị và các vùng công nghiệp là do không có việc làm.

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

KHÔNG CÓ CƠ CHẾ MỚI KHÔNG THỂ HIỆN ĐẠI HÓA NÔNG NGHIỆP, NÔNG THÔN


                             Phóng sự của NGUYỄN LONG

         
Cách đây hàng chục năm, xã Quỳnh Hải (huyện Quỳnh Phụ) là một trong những xã đầu tiên của tỉnh Thái Bình đã phấn đấu xây dựng mô hình cánh đồng 50 triệu/ha/năm và trở thành lá cờ đầu của cả nước thực hiện phong trào này. Bộ trưởng bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn Lê Huy Ngọ lúc bấy giờ đã về thăm, khen ngợi rồi khắp nơi đổ về học tập. Năm 2003 khi các xã trong tỉnh Thái Bình mới bắt đầu làm thí điểm mỗi xã một “cánh đồng 50 triệu” theo như NQ của Tỉnh uỷ, thì  Quỳnh Hải không những đã "xã hoá" toàn bộ diện tích đạt trên 50 triệu/ha mà già nửa cánh đồng của xã đã đạt tới chỉ tiêu 100 triệu/ ha/năm. Nhưng có một thực tế là bộ mặt làng xã không thấy có gì thay đổi lớn, rất nhiều gia đình nhà cửa vẫn cũ kỹ, vẫn cái cảnh nghèo khó như xưa. Một vài gia đình có cơ ngơi khang trang, nhà cao cửa rộng là của những ông chủ đại lý bán buôn, vận chuyển rau quả, những ông chủ máy cày máy kéo. Còn những người dân chỉ biết bám vào đồng ruộng, dù chăm chỉ chịu khó, dù biết quý trọng từng tất đất, giỏi làm ruộng, khai thác hết khả năng của đất cát mùa vụ cũng chẳng ai giầu lên được.

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

KHÚC NHẠC ĐỒNG QUÊ



                                                                     Truyện ngắn của Đặng Toán


    Hưng lụi cụi lùa đàn bò hướng phía bãi sông Cái. Con đường liên xã mới được trải nhựa đen thẫm. Rặng bạch đàn bên đường lao xao trong gió sớm. Ngay phía dưới, con mương tưới đã được cứng hóa đang cần mẫn chở dòng nước, tắm mát cho thảm lúa mênh mông, như vẫn còn đang ngủ vùi trong làn sương đêm đẫm ướt. Đàn bò lầm lũi nối đuôi nhau theo một hàng dài sát mép đường. Chứng tỏ chúng đã được chủ nhân huấn luyện khá kỹ. Thời gian mới đi chăn, khi dong trên đường ra bãi thả, chúng cứ chạy lung tung cả lên. Hưng vừa phải dồn đuổi vất vả lại vừa bị người đi đường mắng kháy “ Rõ là hâm. Đang ở Hà nội không thích, lại thích về quê chăn bò!”, rồi “ Nom trắng trẻo thư sinh thế mà đi chăn bò. Rõ phí!”...Những câu nói như có muối xát vào lòng, làm Hưng nhiều khi phải bặm môi, mắt rơm rớm...Dù đã xác định ngay từ lúc mới về, anh vẫn không tránh khỏi xót xa... Bao công lao ăn học để bây giờ lại quay về với vạch xuất phát? Có hơn chăng là tấm bằng cử nhân xã hội học mà giờ đây Hưng cũng chẳng biết đến bao giờ mình mới có cơ hội dùng đến nó! Chẳng lẽ Thái nói đúng chăng? Mình về quê là một sai lầm lớn? Nhưng không lẽ cứ quẩn quanh trong cảnh sống ngột ngạt, nay làm chỗ này, mai chạy chỗ kia? Đồng lương thì chưa cầm khỏi tay đã bay mất!.. Không. Mình về quê cũng là để lập nghiệp. Để san sẻ bớt gánh nặng cơm áo cho bố mẹ cơ mà? Trước mắt hãy cứ làm một anh chăn bò đã. Không có gì sướng bằng mình làm thuê cho chính bản thân mình! Hưng đã nghe ai nói câu đó. Và đúng là về quê, Hưng thấy như khỏe ra, đầu óc bớt căng thẳng. Điều quan trọng là được sống làm chính mình, không phải lo giữ ý, giữ miếng, không phải suốt ngày đau đáu với nỗi lo thất nghiệp bất cứ lúc nào...