VỀ QUÊ NGOẠI
Truy ện ngắn c ủa NGUY ỄN
B ÍCH LAN
Nhà
nó ở lưng chừng đồi, nghèo lắm. Đã thế bố nó lại bị tai nạn lao động, liệt cả
hai chân phải đi lại bằng hai chiếc ghế. Càng lớn nó càng ý thức rõ hơn về
những khó khăn chồng chất của gia đình.
Tám tuổi nó mới được về thăm
ông bà ngoại ở dưới xuôi lần đầu tiên. Nó yêu mẹ nó vô cùng khi mẹ tuyên bố sẽ
đưa nó về quê ngoại ăn Tết. Nó chạy rẽ những cơn bấc khoe tin đó với đứa bạn
thân ở bên kia đồi. Bố nó, người ở lại, cũng mừng rơi nước mắt trước niềm vui
vỡ òa của nó.
Một buổi chiều tháng Chạp
lảng bảng sương hai mẹ con nó dắt nhau ra bến xe khách để về quê. Bến xe cuối
năm đông nghịt người. Nó không tưởng tượng nổi lại có nhiều người sẵn sàng lên
bất cứ chuyến xe nào để về xuôi như thế. Nó và mẹ nó mua loại vé ít tiền nhất,
rốt cuộc được sắp xếp và bị chen lấn vào một góc ở cuối xe. Mẹ nó ngồi khuỳnh
hai đầu gối để chắc chắn rằng chí ít mẹ con nó cũng có quyền được sử dụng cả
một ghế. Nó ngồi trên lòng mẹ. Hai chân mẹ nó đã kẹp lấy chiếc ba lô để dưới
sàn xe, kẹp chắc rồi, nhưng nó vẫn đặt hai chân của nó lên chỗ tài sản đó, y
như lời bố nó dặn.
Xẩm tối xe mới chuyển bánh. Nó thấy người
mình lắc lư, lắc lư. Xe chạy được một lúc nó bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Cả
chuyện nôn ọe này nó cũng đã được bố nó chuẩn bị trước cho rồi: vài chiếc túi
bóng, một nắm vỏ chanh, và niềm tin “nôn hết không còn gì trong bụng là ổn”.
Nó nôn hết, nôn ra cả mật xanh mật vàng, thế
mà chẳng thấy ổn tí nào, chỉ thấy mệt. Mệt quá nó tựa đầu lên một bên xương
quai xanh của mẹ nó thiếp đi lúc nào không biết. Người nó lắc lư, nhịp thở của
nó dường như cũng lắc lư. Nó trôi vào một cơn mơ. Trong cơn mơ nó thấy mẹ con
nó đã về đến nhà ông bà ngoại. Ngôi nhà lắc lư, rung rinh như thể đó chỉ là cái
bóng của một ngôi nhà in xuống mặt nước trong một ngày đầy gió. Cơn mơ của nó
kéo dài suốt giấc ngủ, và chỉ kết thúc khi tiếng kêu gào của mẹ nó cất lên,
hoảng hốt, đau đớn, đến mức tưởng như làm chòng chành cả chiếc xe khách chật
cứng người.