LƯƠNG HỮU
“LỤC
BÁT” KIM CHUÔNG
Từ những năm đầu “thập kỷ bảy mươi” của thế kỷ trước,
khi Kim Chuông từ Báo Quân khu Tả Ngạn về công tác tại Hội Văn học Nghệ thuật
Thái Bình, tôi đã gặp và ấn tượng với “chàng thi sĩ này” ở những bài thơ đầu,
trong cái mượt, cái du dương ở những dòng Lục bát.
Với 15 tập thơ lần lượt ra đời, khẳng
định sức lao động, sáng tạo của đời người cầm bút. Riêng với thơ Lục bát, từ
cuối năm 1996, Kim Chuông đã tập hợp, chọn in riêng tập thơ, mang tên “Thơ Lục
Bát – Kim Chuông.”
Năm 2002. Năm 2009, cả hai ấn phẩm xuất
bản : “Phương trời ngôi sao thức” và “Ở một
góc cuộc đời.” Ở mỗi tập thơ này, Kim Chuông đều giành cho “thơ lục bát”
một nửa tập sách, chiếm 1/2 lượng bài, bổ sung cho “vệt lục bát” trên chặng
đường tìm kiếm mới mẻ của anh.
Đọc Kim Chuông. Nhất là, đã nhiều lần
từng ngồi nghe Kim Chuông ngân nga những vần thơ lục bát. Bằng giọng đọc đầy
chất men say, có phần ma thuật, cuốn hút đến kỳ lạ, tôi chợt nhớ tới lời các cụ
ta xưa thường khuyên con, khuyên cháu :
Đàn
bầu ai gẩy thì nghe
Làm thân con gái chớ nghe đàn bầu
Mỗi lần, nghe Kim Chuông đọc những dòng
sáu tám, trong cảm giác bềnh bồng trôi dạt, tôi chếnh choáng liên tưởng, chị em
nào dính phải, chắc không dễ tránh khỏi những phút xiêu lòng.
Trong bài thơ “Câu thơ tôi viết,” Kim Chuông, có câu :
Vườn
khuya sương ướt đẫm cành
Gió bao la gió tự tình cùng cây
Đất trời hòa nhập rồi đây
Hình như sông núi đêm này cưới nhau


